Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ - Chương 117: Chương 117

“Đoan Mộc Minh, tôi muốn ăn trứng ốp lếp, không cần ăn trứng ốp lếp.”

“Đoan Mộc Minh, sữa rất nóng, anh có phải ý định muốn hại chết tôi hay không?”

“Đoan Mộc Minh, anh rốt cuộc làm cái gì? Không phải nói cho anh hầm cháo đấy sao? Dạ dày tôi đau, muốn ăn cháo.”

“Đoan Mộc Minh”

. . . . .

Sáng tinh mơ, trong tiểu viện yên tĩnh truyền đến một trận thì thầm vù
vù, ngồi ở trước bàn cơm, cầm dao nĩa, Hỏa Hoan đập bàn rung lên, ngay
tiếp theo hô to gọi nhỏ, bộ dáng kia thật giận cực kỳ.

Nhìn cô, Đoan Mộc Minh mày càng nhăn càng chặt, bất quá vẫn là nhất
nhất đáp ứng yêu cầu của cô, giờ khắc này anh giống như là nam nhân bị lão bà gắt gao, thoạt nhìn ôn lương rất nhiều, chính là nếu nhìn kỹ mà nói…, sẽ phát hiện trong ánh mắt của anh thiêu đốt lên đám hỏa diễm
điên cuồng, hơi không cẩn thận, sẽ khiến nhân tan xương nát thịt.

“Hoan Hoan, đủ.” Nhìn Hỏa Hoan vô cùng kiêu ngạo, Doãn Mặc nhẹ nhàng
kéo kéo ống tay áo của cô, có thể nhìn ra được, Đoan Mộc Minh luôn luôn
ẩn nhẫn, đây cũng là lần đầu tiên, anh nhìn đến mặt khác Đoan Mộc Minh.

“Đủ cái gì đủ a? Em vừa mới bắt đầu đâu.” Đem một khối trứng ốp lếp thơm ngào ngạt bỏ vào trong miệng, Hỏa Hoan hơi hơi cười cười.

Anh không phải muốn cô sao? Được, cô có thể thành toàn anh, điều kiện tiên quyết là, anh chịu được cô mới được.

“Em có biết em bây giờ là ở con hổ ngoài miệng mặt mao (long) ( dựng
lông lên) hay không?” Nhìn một cái Đoan Mộc Minh sắc mặt càng ngày càng
khó coi, Doãn Mặc nhỏ giọng nhắc nhở cô, ngay cả anh đều cảm thấy Hỏa
Hoan thực có điểm quá, chuyện như vậy cho dù đặt ở trên người của anh,
anh chưa hẳn có thể nhận.

“Bạt mao (lông)? Hừ ~~~, em còn muốn nhổ sạch.” Hung hăng cắn xuống một miệng lớn trứng ốp lếp, Hỏa Hoan không có tốt nở nụ cười.

“Em” bất đắc dĩ lắc đầu, Doãn Mặc thật dài thở dài một hơi.

“Yên tâm đi, không có việc gì .” Thật mạnh vỗ vỗ bờ vai của anh, Hỏa Hoan cúi đầu nở nụ cười.

Tắt đi bếp, đem cháo hầm sềnh sệch vừa phải đến trước mặt cô, Đoan Mộc Minh trên mặt vẫn là cái loại biểu tình bình tĩnh.

“Cháo tốt lắm, hiện tại có thể uống.” Anh nhẹ nói nói, tầm mắt dừng ở trên người cô khi có một chút trêu tức chợt lóe lên.

“Không uống rồi, chính anh ăn đi.” Đem dao nĩa vừa để xuống, Hỏa Hoan rớt ra ghế dựa đi ra ngoài.

“Không thành vấn đề” khóe môi gợi lên một chút độ cong, Đoan Mộc Minh
rớt ra ghế dựa ngồi xuống, “Anh muốn uống sao? Cháo trứng muối thịt nạc
chính tông.”

Nhìn về phía đối diện Doãn Mặc, anh nói như vậy nói.

“Tại sao muốn làm như vậy?” Dừng ở cái khuôn mặt gợn sóng không sợ hãi,
Doãn Mặc vẻ mặt hồ nghi hỏi, cảm giác, cảm thấy hôm nay anh đặc biệt kỳ quái.

“Không tại sao, cô không phải muốn chơi sao? Tôi bất quá là bồi cô chơi
thôi.” Hai vai đứng thẳng, Đoan Mộc Minh múc thêm một chén cháo nữa để
lên trước mặt của anh, “Nếm thử đi, rất khó có người có thể ăn tôi tự
mình làm cơm.”

Nói xong, anh lại đứng lên, “Tiểu Bảo, đứng lên ăn cơm.”

“Đoan Mộc Minh, anh biết không? Một chút như vậy cũng không giống anh.”
Doãn Mặc như có suy nghĩ gì nói, trong lòng đối với anh tìm tòi nghiên
cứu càng sâu, lại gặp lại, anh giống như cải biến rất nhiều.

“Trong thân thể người có đồng thời Thiên Sứ cùng ma quỷ, có lẽ anh bây
giờ nhìn qua, hoàn toàn là một mặt Thiên Sứ đi.” Múc thêm một chén cháo nữa cẩn thận thổi lạnh, Đoan Mộc Minh thản nhiên nở nụ cười.

“Tại sao muốn làm như vậy? Anh thích Hoan Hoan như vậy? Thích đến có thể dung túng cô cố tình gây sự?” Múc cháo bỏ vào trong miệng, Doãn Mặc
tinh tế thư thường , một lát qua đi, hướng về phía anh đưa ngón tay
cái, “Hương vị thật sự không tệ.”

“Anh cũng hiểu được cô cố tình gây sự đi” đầu lông mày chau lên, Đoan
Mộc Minh không khỏi nở nụ cười, “Tôi không biết cô mục đích làm như vậy
là cái gì, nhưng là có một chút tôi khẳng định, tôi chưa điều tra được
một số chuyện, tôi sẽ không buông tay .”

“Điều tra một số chuyện?” Doãn Mặc lập tức ngây ngẩn cả người, “Anh muốn cái gì?”

“Đây là chuyện giữa tôi cùng cô, bất quá, lấy được tôi sẽ nói cho anh.”
Nhìn anh một cái, Đoan Mộc Minh vẻ mặt bí hiểm nở nụ cười.

“Chú sớm, cậu sớm.”

Đúng lúc này, đột nhiên truyền đến một đạo thanh âm còn buồn ngủ, một bên xoa ánh mắt, Hoả Thông lẩm bẩm nói.

“Tiểu Bảo, mặt trời đều phơi nắng đến mông đít, làm sao cháu mới ngủ
tỉnh? Con heo lười nhỏ.” Đưa bé ôm vào trong ngực, Doãn Mặc nhẹ nhàng
nở nụ cười, khi anh trên trán ấn xuống thật mạnh một cái hôn.

“Cậu” cho đến lúc này, Hoả Thông mới hậu tri Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ -  Chương 117: Chương 117