Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

  • admin Avatar
    admin
  • 6 lượt xem
  • 1 tuần trước

Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân - Chương 303: Khu Vui Chơi Của Tiểu Quỷ (2)

Diệp Thiếu Dương thật cạn lời, đành giải thích:”Nhiễm bệnh chết đã
sớm đi đầu thai rồi, chỉ có đột tử mới có thể lưu lại âm ty. Đi nào, tôi dẫn cậu đi hỏi là biết ngay”. Nói xong, hắn đứng dậy đi về phía nữ tiểu quỷ kia.

Trang Vũ Ninh lập tức ôm lấy cánh tay hắn nài nỉ:”Thiếu Dương ca, anh cứ qua đó hỏi nhé, tôi…..thực không dám đi.”

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Lúc trước, không phải cô còn muốn cùng nữ tiểu quỷ đó chơi bập bênh? Sao giờ lại sợ vậy?”

Trang Vũ Ninh trông như sắp khóc tới nơi:”Lúc trước ta không biết cô
bé đó là quỷ a. Thiếu Dương ca, cầu xin anh đừng làm tôi sợ”.

“Không sao đâu, có tôi ở đây, không có quỷ nào có thể làm hại cô. Tôi cần phải qua chỗ cô bé đó hỏi sự tình, đây là việc chính của buổi hôm
nay. Nếu cô thấy sợ có thể ở lại đây”.

Trang Vũ Ninh do dự một chút, cuối cùng vẫn đứng lên, ôm lấy cánh tay hắn, tội nghiệp đi về phía trước.

Tiểu Mã nhìn nàng kéo cánh tay của Diệp Thiếu Dương, trong lòng có
phần đố kỵ:”Kỳ thực, cô kéo cánh tay của tôi cũng giống vậy thôi. Tiểu
quỷ cũng không dám chọc tôi….”

Diệp Thiếu Dương đi vào trong vòng quay ngựa gỗ, tới trước mặt nữ
tiểu quỷ nói:”Tiểu muội muội, tới đây nào, ca ca có chút việc muốn hỏi
ngươi, trả lời tốt sẽ có thưởng a.”

Tiểu Mã đứng bên cạnh lau mồ hôi, thì thầm:”Thế quái nào lại có cảm giác như mấy ông chú biến thái vậy…….”

Trên mặt cô bé không lộ ra bất cứ biểu cảm nào, vẫn nâng tay lên xoay tròn vòng quay ngựa gỗ. Vòng quay đang không có chút biểu hiện giảm tốc bỗng đột ngột dừng lại, tiểu nữ quỷ lập tức đối diện Diệp Thiếu Dương.

Tiểu Mã nỗ lực thể hiện trước mặt Trang Vũ Ninh, hỏi nữ tiểu quỷ kia:”Bé con, vì sao mà chết vậy?”

Đôi mắt trong veo của cô bé lập tức hiện sắc đỏ, trừng lên một cái
liếc qua phía Tiểu Mã, biểu hiện có phần hung ác. Tiểu Mã sợ đến mức
liên tục lùi về phía sau, vội vã nhìn về phía Diệp Thiếu Dương cầu cứu.

Diệp Thiếu Dương đưa tay vỗ nhẹ lên trán nữ tiểu quỷ, đẩy đi quỷ khí, cô bé nhanh chóng khôi phục bộ dạng ban đầu. Diệp Thiếu Dương quay đầu
sang phía Tiểu Mã mắng:”Hỏi loạn cái gì!!”

“Sao lại hỏi loạn?” Tiểu Mã vô cùng khó hiểu, “Không phải cậu vẫn thường hỏi như vậy à?”

“Tôi là pháp sư, tôi hỏi là để giải quyết oan tình, còn cậu hỏi chính là trêu đùa!” Diệp Thiếu Dương dừng lại một chút, nói:”Nhớ kỹ, đối với
các con quỷ đột tử xa lạ, một không hỏi sinh tử, hai không hỏi oan tình, bằng không sẽ kích phát lệ khí, khiến chúng lâm vào trạng thái điên
cuồng.”

Tiểu Mã ngượng ngùng cười cười, vốn đang định trước mặt nữ thần biểu
hiện một chút, ai ngờ mới câu đầu tiên đã ăn trái đắng, trong lòng uất
nghẹn.

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn nữ tiểu quỷ, gãi gãi đầu:”Dù sao hắn
cũng đã hỏi qua, ngươi nên trả lời một chút, chết như thế nào?”

Cô bé nghe xong, đưa tay lên cằm mình, hướng về phía trước từ từ nâng cằm lên, rất nhanh đã nâng lên đến 90 độ, đầu cùng thân thể chỉ còn nối liền với nhau bằng một mảng da, máu tươi không ngừng phun ra đầm đìa.

Trang Vũ Ninh thoáng nhìn qua đã sợ đến phát run cả người, trốn ra sau lưng Diệp Thiếu Dương, hai tay bám chặt lên vai hắn.

“Ách…” Tư thế này làm Diệp Thiếu Dương thấy thực xấu hổ

“Ta bị cha dượng giết hại, nhưng hắn lại nghĩ được ra cách trốn tránh pháp luật nhân gian, làm cho cảnh sát nghĩ rằng ta là bị người ngoài
hại chết. Do vậy, ta không đi luân hồi, chờ đến sau này lúc hắn chết,
đến Diêm Vương điện đối chứng. Ta muốn tận mắt nhìn thấy hắn bị đày
xuống địa ngục!” Nói đến đây, trong mắt cô bé lại lần nữa hiện lên luồng huyết sắc.

Tiểu Mã thở dài nói:”Thật đáng thương a”

Diệp Thiếu Dương vốn đã thấy qua nhiều nên không trách, nhìn cô bé hỏi:”Ngươi thường xuyên tới nơi này?”

Cô bé thu liễm huyết khí trong mắt, lại lộ ra bộ dạng ngây thơ dễ
thương, nghiêng đầu mỉm cười, lộ ra hai chiếc răng nanh đáng yêu:”Đại
pháp sư không cần trách cứ chúng ta nha, chúng ta vốn là không có việc
gì làm nên mới đi lên chơi, một tuần chỉ tới hai ngày, chơi một lát rồi
quay về, nhiều nhất là nửa canh giờ”

Diệp Thiếu Dương cười cười, từ trong túi lấy ra một gói móng tay quỷ, trong bóng đêm, móng tay quỷ càng thêm lập lòe một thứ ánh sáng xanh
biếc như đèn huỳnh quang. “Giúp ta nhìn xem, đã thấy qua chủ nhân của
những móng tay quỷ này”.

Cô bé nhận lấy, đưa lên mũi ngửi ngửi vài cái, nghiêng đầu suy
tư:”Khí vị rất quen thuộc, khẳng định đã từng gặp qua, nhưng không thể
nhớ đã gặp ở đâu, ta đưa cho các bạn nhìn qua xem sao?”

Diệp Thiếu Dương gật đầu:”Giúp ta một chút, lát quay lại ta sẽ đốt thêm cho ngươi chút tiền giấy”

Cô bé vui mừng gật gật đầu, lập tức cầm chỗ móng tay quỷ, tung tăng nhảy nhót về phía đồng bạn.

“Thân thế thật đáng thương a…” Trang Vũ Ninh cuối cùng cũng đã bình
tĩnh lại đôi chút, nhìn theo bóng dáng lẻ loi của cô bé mà thương cảm.

“Bất quá, không phải cô bé đã thành quỷ sao, vì sao biểu hiện vẫn không khác gì một đứa trẻ bình thường?

Diệp Thiếu Dương giải thích:”Người sau khi chết, hình ảnh đều dừng
trước khi chết một khắc, sau đó tới uống canh Mạnh Bà sẽ quên đi. Cô bé
còn chưa uống canh Mạnh Bà, cho nên vẫn giữ nguyên tính cách của một đưa trẻ bảy tám tuổi, mà trẻ con đa phần đều giống nhau, thích đến công
viên trò chơi.

Nhìn cách thức ăn mặc của cô bé, tay cầm một con chuồn chuồn bằng trúc, từ phía bọn họ nhanh như chớp chạy đi.

“Đứa nhỏ này xem ra đã chết rất nhiều năm rồi” Trang Vũ Ninh khó hiểu hỏi “Trở thành quỷ lâu như vậy, vì lẽ gì vẫn giữ tâm tính của trẻ con
chứ?”

Diệp Thiếu Dương giải thích:”Tâm tính của quỷ sẽ không theo tu vi mà thay đổi”

Tiểu Mã cau mày nói “Tôi có chút thắc mắc, Tiểu Diệp tử, lúc trước
không phải cậu đã nói, người sau khi chết đi, hồn phách nhất thiết phải
tới âm ty trình báo, không thể lưu lại ở nhân gian sao. Vì cái gì mà
tiểu quỷ vẫn có thể lưu lại nhân gian, lại còn kéo cả đám tới công viên
trò chơi nô đùa? Thực trâu bò quá đi!”

“Chúng nó không lưu lại nhân gian” Diệp Thiếu Dương nhìn đám tiểu quỷ đang chơi đùa kia thờ dài nói:”Chúng nó đều là đột tử, mà người hại
chết chúng dùng thủ đoạn nào đó tránh né được pháp luật nhân gian, nói
vậy nhưng tất cả đều đã được ghi chép lại vào trong sổ sách của Phán
quan, sau khi chết sẽ phải thanh toán đầy đủ. Có điều, có vài chi tiết
quỷ không biết thần không hay, phải đưa đương sự tới công đường thẩm
vấn.

Nhưng mà người hại bọn chúng dương thọ chưa hết, Diêm Vương cũng
không thể tùy tiện câu hồn, cho nên những tiểu quỷ đó tạm thời chưa vào
luân hồi, ở âm phủ làm một ít tạp dịch, chờ kẻ thù hết thọ nguyên chết
đi, đương nhiên cũng có một phần là vì hận ý quá sâu. Giống như cô bé
vừa rồi, chính là phải chờ tới khi tận mắt thấy cha dượng của mình tới
địa ngục chịu trừng phạt, mới an tâm đi đầu thai…..

Dựa theo quy củ, quỷ hồn chưa đi vào luân hồi, ở chính ngày giỗ của
mình, ngày quỷ tiết, ngày nghỉ có thể hoàn dương một ngày, trước mười
hai giờ đêm phải trở về. Vì lẽ đó, tiểu quỷ không có lệ khí, sẽ không đả thương được người, mỗi tuần có thể tới dương gian một hai tối để chơi.
Cái này xem như pháp ngoại khai ân (1) đi, bọn tiểu quỷ đó suy cho cùng
bản tính vẫn là trẻ con, tới công viên trò chơi chơi đùa cũng là lẽ
thường.”

(1): ban ơn ngoài luật lệ đã đề ra

Trang Vũ Ninh nói:”Pháp luật Âm phủ không ngờ lại có tình như vậy a……”

Diệp Thiếu Dương chỉ nhàn nhạt trả lời:”Nghiêm khắc nhìn nhận thì cũng không hẳn là vậy, bất quá xem như là mắt nhắm mắt mở đi.”

Trong lúc nói chuyện, nữ tiểu quỷ kia đã gọi đồng bạn đến, đưa móng
tay quỷ cho mỗi người xem qua một lượt, sau đó thảo luận vài câu, hướng
về phía nhóm Diệp Thiếu Dương đi tới.