Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy - Chương 1023: Sinh Tử Gắn Bó [60]

Editor: May

Ai ngờ hai người hầu kia mặt mang theo vui sướng hô: “Nhị tiểu thư, Lục tiểu thư, các người rốt cục đến rồi……… Bây giờ tôi liền đi gọi lão gia, lão gia đã đợi rất lâu………”

Sau khi người hầu kia nói xong, liền vội vàng chạy về phía sân sau.

Chung Tình và Chung Hân nhìn nhau, đây không phải là nha hoàn lúc trước của nhà họ Chung ư?

Sao lại ở trong này?

Tâm Chung Tình lộp bộp một chút, như là loáng thoáng có chút dự cảm bất hảo nào, nhìn người hầu còn lại, hỏi: “Lão gia gì? Đợi thật lâu gì chứ? Sao các người lại ở nơi này?”

“Lục tiểu thư, chẳng lẽ cô không biết
ư? Thiếu tướng không có nói cho cô biết sao? Lão gia vẫn luôn ở nơi này
nha………” Người hầu còn lại kinh ngạc hỏi một câu, sau đó liền pha
trà, rót cho mỗi người một ly.

Không phải nhà họ Chung bị diệt ư?

Sao có thể gặp được người nhà họ Chung ở Anh quốc?

Mà Dịch Giản, chính là người đặt ra vở diễn kia?

Mọi người ở đây, đều không hiểu ra sao.

“Lão gia đến, lão gia đến rồi………” Người hầu chạy ra kia vui sướng kêu
la lại chạy vội trở về, phía sau ngược lại đi theo một người đàn ông cầm cần câu.

Chung Hân chỉ nhìn thoáng qua, liền trực tiếp đứng lên, mặt tràn đầy không thể tin.

Chén trà trong lòng bàn tay Chung Tình lập tức rơi ở trên đất, nước trà nóng bỏng thấm ướt quần áo, tổn thương da thịt của cô, cô lại không cảm thấy đau, chỉ là không thể tin nhìn người đàn ông trước mặt, miệng run run,
lại sững sờ không nói ra được một câu.

“Lục tiểu thư, sao cô lại
không cẩn thận như vậy chứ?” Người hầu bên cạnh vội vàng cúi người, cầm
khăn tay lau đi nước đọng trên người Chung Tình, thuận thế nhìn xem cô
có bị phỏng hay không.

“Lão gia, ngài xem, lục tiểu thư ngài mỗi ngày ngóng trông tới đây thăm ngài, chẳng phải hiện tại đã đến đây rồi sao?”

Chung Tình thoáng như nằm mơ.

Lời nói bên tai, cô đều cảm thấy là từng trận mơ hồ và ong ong.

Người nọ, là thật sao?

Rất quen thuộc.

Nằm mơ cũng không thể quên mất.

Ngoại trừ tóc có chút bạc, thân mình hơi mập ra, cũng không có biến hóa khác quá lớn.

Chung Tình bước hai bước về phía người kia, cô ngược lại đi rất chậm, đáy
lòng nghĩ đến chính mình là đang nằm mơ, sau một lúc rất lâu, mới đứng ở trước mặt người kia, theo bản năng vươn tay, run run rẩy rẩy đụng vào
một chút, lại phát hiện thật sự là một người sống sờ sờ.

Nước mắt Chung Tình, mới lập tức rơi xuống, rồi sau đó, liền nhào vào trong lòng người kia, hô một tiếng: “Cha………”