Vô Tận Kiếm Trang

  • admin Avatar
    admin
  • 15 lượt xem
  • 4 tháng trước

Vô Tận Kiếm Trang - Q.1 - Chương 1: Hàn Quang Kỳ Thiết

– Tinh Thần Lam một đóa, Hàn Băng Tiến thảo ba cành, Hủ Cốt Linh hoa hai quả, Thanh Long Sâm một cây, Thực Tâm Cô hai lượng, tất cả đều là những linh thảo hạng nhất, cộng lại tổng cộng là hai mươi sáu điểm cống hiến gia tộc..

– Diệp Bạch, ngươi xem xem có gì sai hay không?

Đằng sau quầy hàng một lão giả mặc áo màu tro, thần sắc hòa ái dễ gần, trên khuôn mặt luôn nở ra một nụ cười nhàn nhạt nhìn những thứ được bày lên trên bàn sau đó đẩy qua một bên, ngẩng đầu nhìn về phía thanh niên áo xám mở miệng nói.

– Không cần, giá tiền này rất đúng, đa tạ Diệp chưởng quầy.

Nói xong, thanh niên áo xám liền mỉm cười, cũng không muốn tính lại thêm lần nữa.

– Ha ha.

Lão giả cười nhẹ một tiếng sau đó đưa tay ngoắc lấy một tiểu nhị, kêu y mang những dược liệu này đi sau đó mới quay đầu về phía thanh niên áo xám thâm ý sâu xa nói:

– Diệp Bạch, bình thường ngươi đi ba ngày về một lần là ít, năm ngày về một lần là nhiều, vừa rồi đến tận nửa tháng vẫn chưa về, mãi cho tới hôm nay mới đến, tình huống này quả thật là hiếm xảy ra, ngươi cũng đừng nói với ta rằng nửa tháng nay những thứ mà ngươi kiếm được chỉ là những thứ rác rưởi đó. Còn vật gì tốt thì nhanh chóng lấy ra cho lão già ta nhìn một cái, yên tâm ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi.

– Nếu như không tin Diệp lão thì ta cũng đã không đến nơi này mỗi khi quay về.

Thanh niên áo xám nghe vậy liền mỉm cười, sau đó một lần nữa quay về phía sau lưng lấy ra một cái túi so với cái túi lúc nãy thì còn nhỏ hơn, ném lên trên bàn.

Lão chưởng quầy mặc áo bào màu tro liền sáng hai mắt lên, đồng thời năm ngón tay của lão cũng cử động, đem những vật này giấu ở sau lưng để đề phòng tai mắt của người khác. Lão biết rằng những thứ trong túi không thể dùng những hàng hóa bình thường mà so sánh được, tuy nhiên đó rốt cuộc là vật gì khiến cho thanh niên trầm ổn cẩn thận này lại đề phòng chú ý như vậy chứ?

Lão cùng với thanh niên này có quan hệ với nhau cũng không phải là ngày một ngày hai, cho nên lão biết rõ, thanh niên mặc dù tuổi không lớn nhưng tâm tính tu vi vô cùng khác với những bạn cùng lứa. Thanh niên này hành sự vô cùng ổn trọng, tuyệt không giống như những người tuổi trẻ bình thường có thể dễ dàng xao động. Hắn đã làm như vậy thì cho thấy trong bao vải này nhất định có vật không phải là tầm thường, ít nhất so với những linh thảo vừa rồi còn quý giá hơn, nếu không hắn cũng sẽ không đợi tới thời khắc mình mở miệng mới đem ra.

Lão giả chờ mong một lúc rồi cẩn thận mở túi ra, sau đó bên trong lộ ra một loại cây thực vật màu lam nhạt kỳ dị,một loại cây trông giống như quỳ hoa mà lại hiện lên hỏa hồng, một đóa hoa vàng óng ánh dị thường và một loại cây thân trắng như tuyết, còn có một cây toàn thân đều màu đen. Còn có một xà cốt chín đốt.

Lão giả càng xem thì trên khuôn mặt vẻ vui mừng hiện ra ngày càng nhiều.

– Đây chính là Thiên Huyễn già lam, chính là dược thảo trung cấp, bốn điểm cống hiến, đây là Cửu Vĩ long quỳ hoa, trung cấp dược thảo hạng nhất, sáu điểm cống hiến, đây là Chi tuyết thảo, dược thảo cấp hai, trời ạ, ngươi làm sao mà lấy được, đây chính là Tẩy cốt đan, là mọt trong tám vị thuốc chủ đạo, có giá trị mười hai điểm công hiến. Đây là xuyên tâm xà cốt là thứ tốt để luyện chế đê cấp huyền binh. Xà cốt tiên chính là một vật liệu thượng hạng, cái xuyên tâm à này chính là mãnh thú cấp hai đê cấp, với thực lực hiện tại của nguơi, chỉ sợ không đối phó được nó, làm sao ngươi lấy được, không thể, không thể….

Lão giả nói xong, nhịn không được mà ngẩng đầu lên nhìn về phía thanh niên áo xám đối diện, hiển nhiên thanh niên áo xám đã mang tới cho lão sự kinh ngạc không hề nhỏ. Thanh niên mỉm cười nói:

– Chưởng quỹ, nhãn lực của ông thật là tốt.

Thanh niên cũng không giải thích gì, lão giả cũng nhìn hắn mà không nói gì, chỉ là trên khuôn mặt nở ra một nụ cười, sau đó lão lập tức cúi xuống, tiếp tục xem những đồ vật còn lại.

Tuy nhiên lão giả đã không phát hiện ra, khi lão nói đến xuyên tâm xà cốt thì thanh niên áo xám trên khuôn mặt đã lóe lên một biểu cảm, nhưng sau đó đã lập tức biến mất, hiển nhiên trận chiến giành lấy xuyên tâm xà cốt này không hề đơn giản với hắn, tuy nhiên, biểu cảm trên khuôn mặt của hắn chỉ hiện lên một khoảnh khắc mà thôi.

– Xuyên tâm xà cốt có giá trị hai mươi mốt điểm cống hiện…. Truyện “Vô Tận Kiếm Trang (Bản dịch vipvandan) ”

Lão giả thuận miệng nói ra giá trị của xuyên tâm xà cốt, đôi mắt của lão tựa như muốn rơi xuống vật đó vậy. Đội nhiên keng một tiếng, ngón tay của y run rẩy vươn vào trong bao, ở đó một khối sắt có hình dạng kỳ dị, ở bên trong có một làn hơi thủy ngân di động phát ra hàn khí.

Khối sắt này thoạt nhìn không lớn nhưng dường như lại vô cùng nặng. Bên ngoài khối sắt hiện lên từng đạo hàn quang sắc bén, vô cùng chói mắt, lão giả cẩn thận đưa tới, nhẹ nhàng chạm vào, đột nhiên “tưng”một tiếng vang lên, khi ngón tay của lão tiếp xúc vào khối sắt thì lập tức một hồi hàn vụ thoát ra, lão giả thấy vậy thì lập tức lắp bắp kinh hãi, bàn tay tựa như là thiểm điện rụt về, sau đó lại đưa lên trước mắt mà nhìn, tuy nhiên chỉ với sự tiếp xúc trong khoảnh khắc đó, trên ngón trỏ của lão cũng đã xuất hiện một lớp băng mỏng.

– Hàn quang kỳ thiết, đúng là Hàn quang kỳ thiết!

Lão giả tựa hồ có cảm giác lạnh đến thấu xương vậy, trên khuôn mặt lão bỗng nhiên hiện lên một vẻ điên cuồng hiếm thấy, đôi mắt sáng lên nhìn về phía khối đá kỳ dị, trong mắt tràn ngập vẻ cuồng hỉ, trong lúc nhất thời, lão quên nhất chủ nhân của nó Diệp Bạch đang đứng ở bên cạnh.

May mắn là một lúc lâu sau, lão giả cuối cùng cũng đã tỉnh lại, đưa tay qua quầy hàng, lão giả nắm chặt lấy tay áo của thanh niên mà nói:

– Diệp Bạch, khối Hàn Quang kỳ thiết này ngươi ở đâu mà có được vậy, còn nữa hay không, nếu còn thì ta sẽ mua với giá cao, có bao nhiêu mua bấy nhiêu, tuyệt đối không bạc đãi ngươi.

Thanh niên Diệp Bạch nhìn thấy bộ dáng này của lão giả thì không kìm được mà nở ra một nụ cười gượng, hắn khoát tay nói:

– Ta cũng nghĩ vậy, Diệp lão, cái này là do ta ở trong hàn băng hà vô tình nhìn thấy, nếu thực sự còn nữa thì ta nhất định đã sớm đưa cho lão, lão cũng không phải không biết ta thiếu điểm cống hiến đến mức độ nào, cho nên ta lần này phát hiện ra được một khối này đã là phúc khí ngất trời rồi.

Lão giả khẽ giật mình, sau đó chán nản buông xuống, chỉ có điều một lúc lâu sau đó, trên khuôn mặt của lão hiện ra một vẻ hưng phấn, lão lớn tiếng nói:

– Không sai, loại thiên tài địa bảo này nếu có thể tùy ý có được thì cũng không được gọi là thiên tài địa bảo, cho dù có một khối như vậy cũng đủ luyện ra một huyền binh trung cấp. Diệp Bạch, công lao này của ngươi quá lớn, khó ai mà có vận khí này được như ngươi, loại bảo vật này cũng chỉ có cơ duyên mới có được. Hàn băng hà, trong gia tộc cũng có nhiều đệ tử lịch lãm qua đó nhưng bọn họ không hề phát hiện thấy, có thể nói muốn thấy được chỉ thể gặp kỳ ngộ mà thôi. Được, được không sai, không sai, một khối đồ vật như vậy có giá trị bảy mươi cống hiến, đủ cho ngươi khỏi phải vất vả cố gắng bảy tám tháng tới, quả nhiên là thứ tốt, thứ này nếu như Mã phó chấp sự tới đây thì ngươi chắc chắn là được ngợi khen hết lời.

Nói đến đây, y vẫn lo lắng nói:

– Từ nay về sau, nếu như tìm thì nhất định phải tìm đến nơi này của ta, ta sẽ mua của ngươi với giá cao nhất, tuyệt đối không để ngươi bị thiệt. Truyện “Vô Tận Kiếm Trang (Bản dịch vipvandan) ”

Nghe thấy lời nói này, Diệp Bạch lập tức gật gật đầu.

– Diệp lão nếu như lần sau ta tìm thấy Hàn Quang kỳ thiết nữa thì nhất định sẽ mang tới chỗ Diệp lão.

Lão giả nghe thấy lời nói của Diệp Bạch thì trên khuôn mặt liền lộ ra một nụ cười cao hứng, lão cúi đầu xuống đất, lục lọi một hồi rồi rút ra một hộp ngọc lam sắc, mở từ trong đó ra một ít bột phấn hồng sắc, sau đó vẽ loạn lên trên hai tay, rồi một lần nữa lật tay đem khối Hàn quang kỳ thiết ra. Không gian xung quanh lập tức hiện ra một màn hàn vụ, hiển nhiên thuốc bột mà do lão vẽ vời kia đã tạo ra một công dụng kỳ lạ, khiến cho lão không còn phải sợ hàn ý lạnh thấu xương của “Hàn quang kỳ thiết” nữa.

Lão vuốt vuốt hồi lâu một cách trìu mến, Diệp Bạch trông thấy vậy cũng không quấy rầy, mãi cho đến khi bầu trời gần tối đi, lão giả mới ngẩng đầu lên, khi nhớ ra đây chính là cửa hàng của mình, lão mới lưu luyến đem khối “Hàn quang kỳ thiết” thả xuống và xin lỗi Diệp Bạch. Sau đó tay lão cầm lấy những đồ vật khác.

Đó là một cây Hỏa Hồng như hà, kỳ hoa Xán nhược vân đồ. Được chứng kiến “hàn quang kỳ thiết” này đối với lão giả thì hiển nhiên đối với những thứ này cũng không hề keo kiệt.

– Vân Lâm hoa, cấp hai đê cấp, mười sáu điểm cống hiến.

– Thiên huyễn già lam, bốn điểm cống hiến, cửu vĩ long quỳ hoa, sáu điểm cống hiến, Chi tuyết thảo, mười hai điểm cống hiên, Xuyên tâm xà cốt, hai muơi mốt điểm cống hiến, Hàn quang kỳ thiết, bảy mươi điểm cống hiến, hơn nữa còn Vân Lâm hoa, mười sáu điểm cống hiến, cộng lại là một trăm hai mươi chín điểm cống hiến, hơn nữa lúc nãy còn có hai mươi sáu điểm cống hiến của những linh thảo lúc nãy nữa, Diệp Bạch lần này ngươi đã có được tổng cộng một trăm năm mươi lăm điểm cống hiến.

Con số này so với con số mà Diệp Bạch một năm vất vả cố gắng để có được thì cũng không hơn kém bao nhiêu. Mặc dù biết rằng lần này thu hoạch được không ít, nhưng khi nghe thấy những chữ này, Diệp Bạch cũng không kìm được mà hít vào một hơi, trên khuôn mặt hiện lên một nụ cười vui mừng.

Mặc dù những vật này có điểm cống hiến rất cao, trong mười lăm ngày Diệp Bạch cũng bỏ ra không ít mạo hiểm để có được, thậm chí là có lần phải suýt chết, nhưng giờ phút này khi nghe thấy những điểm cống hiến đó, trong lòng hăn cũng cảm thấy vô cùng vui sướng, cảm thấy mười lăm ngày mình mạo hiểm của mình hoàn toàn đáng giá.

Trong những thứ này, chỉ có tám mươi lăm điểm cống hiến là do hắn cố gắng, còn lại bảy mươi điểm cống hiến hoàn toàn là do bất ngờ mà có. Bằng với nỗ lực của Diệp Bạch nửa năm, giá trị của Hàn quang kỳ thiết không phải bàn cãi.

Diệp Bạch hít sâu một hơi, cố gắng kìm chế tâm tình kích động, sau đó mở miệng hướng về phía lão giả mà nói:

– Diệp lão, theo quy củ cũ, ở bên trong khấu trừ ba điểm, cho lại ta ba cây huyễn tâm thảo!

Mỗi một lần Diệp Bạch trở về, sau khi đổi hết lấy điểm cống hiến đều hướng về phía lão giả đổi lấy ba cây Huyễn tâm thảo đê cấp, không ai biết hắn muốn có nó để làm gì, tuy nhiên đây đã trở thành thói quen của hắn.

Quả nhiên, lão giả sau khi nghe thấy Diệp Bạch nói như vậy thì cũng không kìm được như mỗi lần giao dịch kết thúc mà khuyên bảo hắn:

– Ngươi đó, thật không hiểu nổi, cái thứ không thể ăn không thể uống này, thậm chí ngoại trừ có thể dùng để luyện chế “mê hồn đan’ loại đan dược hại người đó ra thì không có tác dụng gì, trừ một tên tiểu tử ngốc thì có ai nguyện ý làm việc ngu ngốc này chứ?

– Ngươi muốn đổi cũng phải đổi lấy vật gì có giá trị, như chỗ này của ta, có Huyền Nguyên đan, An tâm Định Thần đan, Tăng trưởng huyền khí đan, đột phá cảnh giới Hồn Thiên đan, tất cả đều là những thứ tốt, thích hợp cho ngươi sử dụng ở giai đoạn này, cho dù không phải đan dược thì ở chỗ ta cũng có một số đê cấp huyền kỹ, thậm chí là huyền binh, bất luận là cái gì cũng có thể khiến cho thực lực của ngươi tăng lên gấp bội, lần sau ra ngoài cũng không phải chịu nguy hiểm như trước nữa.

Lão giả nói xong cũng không đợi cho Diệp Bạch kịp phản ứng mà lập tứ lấy từ trong góc ra một đống lớn, trong đó có mười bình ngọc, bốn năm đê giai bí kíp đã chuyển sang màu vàng, cùng với hai hộp ngọc màu lam, đồng thời đặt lên trên bàn phát ra rầm một tiếng.

Trên mười cái bình ngọc này có dán những tấm giấy viết chữ như”Tẩy cốt đan” “Dưỡng hồn đan” hoặc “Linh phách đan” Thậm chí ở trên bình màu tím còn có một tờ giấy ghi ba chữ”hồn thiên đan”. Tất cả đều là đan dược trân quý.

Mà bốn năm bí kíp cũ kỹ thì có “Thanh bình thuật” Lực lượng quyết” “Nguyên khí quyết” “Tinh thần quyết”… còn có cả một bản “Xả thân quyết” đều là những bí kíp tu luyện quan trọng của những huyền giả. Mà trong một số vật phẩm, quan trọng nhất không thể nghi ngờ đó chính là hai huyền binh.

Bên trái là một hộp ngọc đỏ sậm, bên trong là một thanh loan đao cỡ bàn tay màu đỏ sậm, không cần tới gần cũng cảm cảm nhận được hơi nóng từ thanh loan đao đó tỏa ra. Ở bên trong hộp ngọc màu lam sắc, chính là một quả cầu màu lam, thoạt nhìn thì vô cùng nặng, phảng phất tựa như là có nước biển lưu động ở trong đó vậy.

Lão giả cầm lấy một bí kíp đê cấp đã ố vàng, giới thiệu trực tiếp với Diệp Bạch:

– Những thứ này ví dụ như “Thanh bình thuật” vô cùng thích hợp với ngươi, ngươi thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ, tiến vào các bí cảnh thám hiểm, có cái “Thanh bình thuật” này, tốc độ của ngươi sẽ gia tăng ít nhất là gấp hai lần, tỷ lệ bảo vệ tính mạng cũng sẽ tăng không ít. Còn cái này nữa, đây là “Lực lượng quyết” có thể giúp ngươi trong thời gian ngắn tăng mười thành lực lượng, tuy chỉ duy trì được trong nửa canh giờ nhưng cũng là thứ tốt để đánh chết cường thú. Còn cái này, đây chính là “Nguyên khí quyết”, “Tinh thần quyết” có thể khiến cho tinh lực của con người trong cơ thể luôn tràn đầy…. Ngươi thấy có cái nào không có tác dụng mạnh hơn Huyễn Tâm thảo không?

Đúng rồi, hiện tại thứ mà ngươi dùng chính là binh khí bình thường, loại đồ vật này làm sao có thể lấy ra cho huyền giả sử dụng, hơi dùng lực sẽ gây hao tổn hư hỏng,cái này đều là hai huyền binh đê cấp, khi ngươi gặp mãnh thú, vô luận là công kích hay bảo vệ tánh mạng thì cơ hội thành công cũng cao hơn rất nhiều lần, đây chính là hai thứ mà huyền sĩ không thể thiếu, để ta lấy cho ngươi xem.

Nói đến đây, lão giả liền đưa tay lấy hai hộp ngọc, tuy nhiên Diệp Bạch lại ngăn cản lão lại.

Diệp Bạch đưa tay đè tay của Diệp lão lại rồi cười khổ nói:

– Không được, Diệp lão ông cũng không phải không biết ta tích góp từng chút một điểm cống hiến lâu như vậy chỉ mong ba tháng sau mừng lễ, đó chính là cơ hội duy nhất của ta, cơ hội tìm được huyền khí bí tàng tu luyện công pháp, ta không thể bỏ qua được.

Đôi mắt của Diệp Bạch đảo quanh những thứ trên quầy, vô luận là đan dược hay là bí kíp, càng đừng nói hai thanh huyền binh nói không động tâm là giả, tuy những đan dược này cũng chỉ là những đan dược bậc cấp thấp nhưng hiện tại đối với Diệp Bạch vô cùng phù hợp. Nếu như có thể lấy được một bí kíp, một khi học được, thực lực của Diệp Bạch sẽ tăng lên nhiều phần, về phần hai thanh huyền binh, bất luận là thanh nào cũng có thể khiến cho Diệp Bạch một lần nữa đối mặt với Xuyên Tâm xà mà đánh chết nó. Tuy nhiên tất cả đều có giá lớn… mà bất kỳ cái giá lớn nào Diệp Bạch cũng không thể trả được.

Hắn không thể, cũng sẽ không làm như vậy, cực khổ ba năm tất cả cũng chỉ vì ba tháng sau đối mặt với đại điển, chỉ có ở lễ đại điển hắn mới có thể dùng những điểm cống hiến mà mình vất vả kíêm được này đổi lấy một huyền khí tu luyện công pháp vô cùng trân quý, đó là trụ cột của huyền sĩ, cũng là thứ trọng yếu nhất. Ngược lại những thứ trước mắt Cho dù muốn,nhưng so với Huyền khí tu luyện công pháp thì tất cả đều không đáng nhắc tới.

Nghĩ tới đây, trên khuôn mặt của Diệp Bạch không kìm nổi hiện lên một vẻ ảm đạm.

Nếu như… Mình là đệ tử nội tông thì cần gì phải vì công pháp, đan dược, thậm chí là một thanh Huyền binh mà phải phát sầu, những thứ kia đều được chấp sự đường của gia tộc trực tiếp phát cho, hơn nữa còn có phẩm chất rất tốt.

Nghe được lời nói của Diệp Bạch, lão giả khẽ giật mình nửa ngày sau lão mới thở dài một tiếng, chán nản buông xuống:

– Ai, cũng đúng, những thứ này tuy không tệ nhưng so với Huyền khí tu luyện công pháp thì cái gì cũng không sánh được, ngoại công dù sao cũng là ngoại công, chờ đến khi ngươi thực sự trở thành Huyền sĩ thì những thứ này đều không dùng được, không cần phải lãng phí điểm cống hiến gia tộc.

Nói xong, lão đưa tay lục lọi phía dưới một chút, lấy ra một cái hộp nhỏ, trong hộp chính là ba cây bạch sắc tiểu thảo, đúng là Huyễn Tâm thảo, thứ cỏ mà Diệp Bạch muốn.

Tuy không rõ Diệp Bạch vì sao mỗi lần đổi hết điểm cống hiến lại muốn mua ba cây Huyễn Tâm thảo này, tuy nhiên Diệp Bạch không nói thì lão cũng không hỏi.

– Được rồi, ba cây này ta cho ngươi, điểm cống hiến hôm nay tăng thêm. Truyện “Vô Tận Kiếm Trang (Bản dịch vipvandan) ”

Diệp lão đưa cho Diệp Bạch cái hộp, Diệp Bạch nghe vậy bàn tay khẽ lấy ra một quả cầu lam sắc, lão giả đưa bàn tay trái ra, lượn khẽ một vòng, nhất thời những con số trong đó nhảy dựng lên, vốn chỉ là con số một trăm ba mươi ba, bây giờ đã biến thành ba trăm tám mươi lăm.

– Tốt lắm, những thứ ngươi mang về hôm nay có giá trị một trăm năm mươi lăm điểm cống hiến, khấu trừ ba cây Huyễn Tâm thảo này, ngươi còn lại một trăm năm mươi hai điểm cống hiến.

– Đa tạ chưởng quầy.

Nhìn thấy mấy dòng chữ này, thanh niên không hiểu sao lại thở dài, bàn tay của hắn tiếp nhận lam sắc phong diệp tạp phiến, sau đó lại cầm lấy ba cây Huyễn Tâ, thảo mà gói kỹ lại, nhét vào trong ngực, rồi hướng về phía lão giả mà khom người đi vào trong phòng.

Nhìn theo bóng lưng của Diệp Bạch biến mất ở cửa, lão giả không khỏi thở dài một hơi lẩm bẩm nói:

– Đáng tiếc, đứa nhỏ này nghị lực kinh người, tính tình kiên cường, nếu như có thể có đãi ngộ giống như đệ tử nội tông, thì tương lai chắc chắn sẽ trở thành một viên ngọc sáng. Chỉ trách ông trời không tốt, cho hắn tiên thiên tư chất bình thường, không thể trở thành đệ tử nội tông, cho nên phải chọn một môn Huyền khí tuy luyện công pháp, mà thứ đó chỉ có thể dùng điểm cống hiến gia tộc mới đổi được. Nếu không, với nghị lực của nó, cho dù tư chất không tốt thì cũng chắc chắn không thua những đệ tử bình thường trong gia tộc.

– Ba tháng sau, nếu như hắn vẫn không thể kiếm đủ năm trăm điểm, khi đó….

Lời nói cuối cùng của lão giả chỉ còn lại tiếng thở dài:

– Đáng tiếc….

Thở dài xong một tiếng, lão giả liền quay về, ở bên ngoài, cước bộ của thanh niên bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về một ngôi mộ ở trong một tiểu điếm, ngón tay của hắn nắm chặt lại, sau đó dứt khoát quay đầu, kiên quyết đi về phía trước.