Vương Bài Triệu Hồi Sư: Nghịch Thiên Cuồng Nữ - Chương 246: Ma Trượng Hắc Ám (6)

Editor: Tương Ly

“Nhận thua đi!” Hoa Tâm nhếch môi cười tà một cái nói.

Trên mặt Nam Cung Tử Vân thẹn quá hoá giận, nếu như hôm nay nàng có Ma trượng hắc ám, sao có thể để Hoa Tâm giương oai ở trước mặt nàng, đột nhiên, nàng xoay người hướng về một địa phương bay đi.

Hoa Tâm không có chút do dự, cầm lấy quang minh quyền trượng đuổi theo.

Mộc Khuynh Cuồng thấy thế, lôi kéo ống tay áo Thánh Khinh Hồng nói, “Khinh Hồng, chúng ta cũng đi.”

Ngay cả tộc trưởng ám hệ Tinh Linh tộc cũng không có Ma trượng hắc ám, Ma trượng hắc ám kia ở nơi nào? Lúc này Nam Cung Tử Vân lại muốn chạy đi nơi nào?

Nam Cung Tử Vân bay vào một tòa cung điện, Hoa Tâm nhanh chóng cũng vào theo, Mộc Khuynh Cuồng và Thánh Khinh Hồng cũng thật nhanh theo sau.

“Các ngươi làm sao cũng tới?” Hoa Tâm xoay người nhìn Mộc Khuynh Cuồng và Thánh Khinh Hồng hỏi, hắn không biết Nam Cung Tử Vân dẫn hắn tới nơi này làm gì, cũng không biết trong nội cung có nguy hiểm gì, hai người bọn họ không nên vào đi là tốt nhất.

Mộc Khuynh Cuồng nhìn thoáng qua cửa động đen như mực, giương môi nói, “Tất nhiên là vào xem một chút, ta nghĩ muốn Ma trượng hắc ám, còn có a, quang minh quyền trượng này của ngươi rất tốt a, ngươi là ai?”

Có thể có quyền trượng này khẳng định ở quang hệ Tinh Linh tộc hắn có thân phận đặc biệt khác, chẳng lẽ hắn là tộc trưởng quang hệ Tinh Linh tộc.

Đúng là bộ dạng xinh đẹp này của hắn nhìn như thế nào cũng không giống tộc trưởng.

“Ta chính là Hoa Tâm nha!” Hoa Tâm chớp chớp con ngươi đen nhánh cười xinh đẹp nói.

“Ngươi có phải trộm quang minh quyền trượng của tộc trưởng các ngươi không!” Hai tay Thánh Khinh Hồng vòng ngực, mày kiếm khẽ nhếch, vẻ mặt lạnh lùng nói.

Hoa Tâm xù lông , hắn căm tức nhìn Thánh Khinh Hồng, hét lên, “Ngươi thấy ta giống là trộm sao?”

“Ta có nói ngươi là trộm sao?” Mắt Thánh Khinh Hồng liếc Hoa Tâm lạnh lùng nói, nếu hắn không phải là tộc trưởng, vậy tộc trưởng là ai, nếu không làm sao có thể nhận được quang minh quyền trượng.

Hoa Tâm ủy khuất nhìn chằm chằm Thánh Khinh Hồng, rồi nhìn về phía Mộc Khuynh Cuồng, đưa tay ôm mái tóc màu bạc, kiêu căng nói, “Bổn công tử là tộc trưởng tương lai của quang hệ Tinh Linh tộc, tộc trưởng đương nhiệm là cha ta, cho nên ta liền cầm quang minh quyền trượng ra ngoài chơi một chút.”

“Nếu không ngươi cho ta mượn nghịch một chút đi?” Mộc Khuynh Cuồng cười tủm tỉm nhìn Hoa Tâm chằm chằm, quang minh quyền trượng này thoạt nhìn bộ dạng giống như rất lợi hại.

Hoa Tâm lập tức bảo vệ quang minh quyền trượng thật tốt, vẻ mặt cảnh giác nói, “Không được, nếu bị mất, cha ta sẽ mắng ta chết, ta không thể đưa ngươi nghịch được.”

“Hẹp hòi!” Mộc Khuynh Cuồng hừ một tiếng, rồi sau đó lôi kéo Thánh Khinh Hồng đi tới hướng nội cung đen như mực.

“Này, các ngươi chờ ta một chút nha! Không có quang minh quyền trượng của ta, các ngươi cũng thấy không rõ đường bên trong.” Hoa Tâm cầm lấy quang minh quyền trượng hô to gọi nhỏ sau lưng bọn họ, nhanh chóng theo sau.

Trong nội cung không có một tia sáng, một mảnh đen nhánh, thật may là có quang minh quyền trượng của Hoa Tâm chiếu sáng, nếu không Mộc Khuynh Cuồng cũng không biết nên đi như thế nào.

Toàn bộ bên trong là tảng đá quái dị, chỉ có một cái lối nhỏ ở giữa, bốn phía có thể nghe được một chút tiếng nước chảy tí tách, còn có một cỗ khí âm hàn, rất quỷ dị.

” Nam Cung Tử Vân kia chạy đi nơi nào?” Hoa Tâm vừa đi vừa la hét, nàng dẫn bọn họ đến địa phương âm trầm như vậy để làm cái gì?

Mộc Khuynh Cuồng không để ý tới hắn, chỉ để ý đi về phía trước, nơi này chỉ có một con đường, tất nhiên là Nam Cung Tử Vân đi vào bên trong , bọn họ chỉ cần theo sau là được.

“Coi chừng!” Đột nhiên, Thánh Khinh Hồng nghiêm nghị nói.

Theo lời của hắn rơi ra, chỉ thấy một đám động vật đen xì bay tới hướng bọn họ, nguyên một đám trên người tản ra ám nguyên tố lực mạnh mẽ.

Nhìn kỹ lại, dĩ nhiên là từng con dơi to béo.